Vietnamese Art Curator Journal - Episode 1

18.03.21 05:49 PM By Eric Monteil

- ​Tiếng Việt bên dưới -

Entering the art curator world

My name is Hao Quach, I am a 27 years old Vietnamese art lover who has been newly involved in the Vietnam art scene. Even though I studied at University Finance and Marketing and graduated with a bachelor of English, I have had a passion for art and interior decoration ever since.

Through a mutual friend, I had the privilege to meet with Mr. Eric Monteil, an art curator, also founder of Art Consulting Asia and Silapix.com to whom I proposed to join his team as art curator. In the beginning, I didn’t know what his job really was and what art actually is about. Intrigued by my curiosity, I decided to give it a try as I’ve always been a fan of art since as long as I can remember.

The task is to interview artists to produce their biography and portfolio in English, which will then be published on Silapix.com, a disruptive platform to connect artists with architects, interior designers, real estate developers, hospitality professionals, any businesses and collectors seeking artists to work with.

My encounter as curator with first emerging artists: a captain, a college dropout and an interior designer

Once I was on board, I had the chance to talk to some interesting people who I wouldn’t be able to come across in real life.

My first interviewee was Hoang Vo, an artists and teacher of Fine Arts at HCMC University of Architecture. With his instructions, I was able to arrive at his studio called “2x2” located in a small alley in Phu Nhuan District. It was packed with students from different ages, even adults. I had to wait for a few minutes for him to get himself ready for the interview. Yes, he was busy.

Upon a few questions, the middle-aged teacher appeared to be very easy-going and caring with his students, sometimes even sarcastic.  As the conversations extended, I found this sophisticated man to be brutally honest with himself. He expressed a yearning to contradict but still remain himself as an artist. Later, I was taken aback when he told me he decided to be a boat captain after high school just to avoid doing the army service. However, art still found its way back in his case.

Phuc Thien Hoang is a fresh graduate of Fine Arts. His journey to painting was not as straight either. He quit his school in construction to pursue art when he was 2 years into it. As a millennial, Phuc’s paintings are rebellious; they expressed his concerns for social, cultural and existential issues in the context of a developed country.

Born and raised in Hanoi, apart from painting, Le Quan is also an interior designer. Having a tough childhood, he is extremely grateful for what his mom sacrificed for his life and his siblings’. This is also why she’s present in most of his works, her back on him, a sad silence every morning he watched her go to work. He had to do multiple jobs just to make ends meet and to pursue art.

Who they really are?


They are just normal people, someone you can run into on your way to work, in a supermarket, at the traffic lights. They live their life just like us. There’s a struggle to make a living, a concern for their career, a reason for being. What makes them special is that they decide to communicate their everyday life through the medium of colors, shapes, textures, and patterns on a piece of paper, a canvas, wood, or even walls.


For Hoang Vo, painting is also about divine gratitude, it allows him to reveal other sides of himself, as well as being his sanctuary in life. Phuc paints in order for people to hear what he has to say, like a musician expresses himself through songs, a poet manifests his thoughts through poems. As for Quan, painting is when he digs up the chaotic and fragmented memories of his poor, rugged and destitute childhood to bring the viewers to another joyful world, a neverland as he’d like to put it.


Without painting, they wouldn’t be complete as a human being, or they’d even rather cease to exist.


What is art really about?


Like Eric puts it, art is not something to be rationalized but to be appreciated. As a form of arts, painting is a visual history of humankind. It can be looked at and tells us what we have been through and foresee where we are heading as the most dominating species on Earth.


Hao Quach

Art curator

Art Consulting Asia

Bước chân vào thế giới nghệ thuật

Tôi là Quách Vũ Hảo, một người Việt Nam yêu nghệ thuật, 27 tuổi, chỉ vừa mới tìm hiểu về nền nghệ thuật gần đây. Mặc dù tôi học Đại học Tài chính - Marketing và tốt nghiệp cử nhân tiếng Anh, nhưng tôi đã có niềm đam mê với nghệ thuật và trang trí nội thất từ rất lâu.

Thông qua một người bạn chung, tôi đã có cơ hội gặp gỡ với ông Eric Monteil, một giám tuyển nghệ thuật, cũng là người sáng lập Art Consulting Asia và Silapix.com, tôi đã đề nghị ông cho tôi cơ hội tham gia đội nhóm của ông ấy với tư cách là giám tuyển nghệ thuật. Ngay từ đầu, tôi chưa biết công việc này và nghệ thuật thực sự là gì. Bị hấp dẫn bởi sự tò mò của mình, tôi quyết định thử nó vì tôi luôn là một người yêu thích nghệ thuật từ lúc nào tôi cũng không thể nhớ được.

Nhiệm vụ là phỏng vấn các nghệ sĩ để viết tiểu sử và tác phẩm của họ bằng tiếng Anh, sau đó sẽ được đăng tải trên Silapix.com, một nền tảng đột phá để kết nối nghệ sĩ với kiến trúc sư, nhà thiết kế nội thất, nhà phát triển bất động sản, khách sạn, bất kỳ doanh nghiệp và nhà sưu tập nào đang tìm kiếm nghệ sĩ để làm việc.

Cuộc gặp gỡ của tôi với tư cách là giám tuyển nghệ thuật với các nghệ sĩ đầu tiên: một thuyền trưởng, một sinh viên bỏ học và một nhà thiết kế nội thất

Khi bắt đầu, tôi có cơ hội nói chuyện với một số người thú vị mà tôi sẽ khó có thể gặp trong đời thực.

Người tôi phỏng vấn đầu tiên là anh Hoàng Võ, giáo viên Mỹ thuật trường Đại học Kiến trúc TP.HCM. Với sự chỉ dẫn của anh ấy, tôi đến studio có tên là “2x2” của anh ấy nằm trong một con hẻm nhỏ ở quận Phú Nhuận. Rất đông học sinh từ nhiều lứa tuổi khác nhau, thậm chí cả người lớn. Tôi phải đợi vài phút để anh ấy chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc phỏng vấn. Vâng, anh ấy đang bận.

Sau một vài câu hỏi, người thầy đứng tuổi tỏ ra rất dễ gần và quan tâm đến học sinh của mình, thậm chí đôi khi còn chọc ghẹo học trò. Cuộc trò chuyện kéo dài, tôi thấy người đàn ông phức tạp này vô cùng thành thật với bản thân. Anh ấy bày tỏ khao khát được phủ định nhưng vẫn là chính mình với tư cách là một nghệ sĩ. Sau đó, tôi đã rất ngạc nhiên khi anh ấy nói với tôi rằng anh ấy quyết định trở thành thuyền trưởng sau khi tốt nghiệp trung học chỉ để tránh thực hiện nghĩa vụ quân sự. Tuy nhiên, nghệ thuật vẫn tìm thấy con đường quay trở lại trong trường hợp của anh.

Phúc là sinh viên mới tốt nghiệp ngành Mỹ thuật. Hành trình đến với hội họa của anh cũng không hề suôn sẻ. Anh bỏ học ngành xây dựng để theo đuổi nghệ thuật khi mới học được 2 năm. Như một người trẻ, những bức tranh của Phúc rất nổi loạn; nó bày tỏ mối quan tâm của anh đối với các vấn đề xã hội, văn hóa và hiện sinh trong bối cảnh của một đất nước phát triển.

Sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, ngoài hội họa, Lê Quân còn là một nhà thiết kế nội thất. Có một tuổi thơ khó khăn, anh ấy vô cùng biết ơn những gì mẹ anh ấy đã hy sinh cho cuộc sống của anh ấy và các anh chị em của mình. Đây cũng là lý do tại sao bà có mặt trong hầu hết các tác phẩm của anh mỗi lần; một khoảng lặng buồn mỗi sáng anh nhìn bà quay lưng đi làm. Anh phải làm nhiều công việc khác nhau để kiếm sống và nuôi dưỡng nghệ thuật.

Họ thực sự là ai

Họ chỉ là những người bình thường, một người mà bạn có thể bắt gặp trên đường đi làm, trong siêu thị, khi dừng xe ở đèn đỏ. Họ sống một cuộc đời giống như chúng ta. Có một cuộc đấu tranh để kiếm sống, mối trăn trở cho sự nghiệp của mình, một lý do để tồn tại. Điều khiến họ trở nên đặc biệt là họ quyết định truyền tải thông điệp cuộc sống của mình thông qua phương tiện màu sắc, hình dạng, và nét bút trên một mảnh giấy, một tấm vải, gỗ hoặc thậm chí là những bức tường.

Đối với Hoàng Võ, vẽ tranh là ẩn điển, nó cho phép anh bộc lộ những khía cạnh khác của bản thân, là nơi cứu cánh của anh trong cuộc sống. Phúc vẽ để mọi người nghe được những gì mình nói, giống như một nhạc sĩ thể hiện mình qua các bài hát, một nhà thơ thể hiện tâm tư của mình qua các bài thơ. Còn đối với Quân, vẽ tranh là khi anh đào bới những ký ức hỗn độn và rời rạc của tuổi thơ nghèo khó, cơ cực và thiếu thốn để đưa người xem đến một thế giới vui tươi khác, một cõi hư không.
 
Nếu không được vẽ, họ sẽ không thể cảm thấy trọn vẹn làm người, thậm chí họ sẽ không màn tồn tại.

Nghệ thuật thực sự là gì?

Theo cách Eric nói, nghệ thuật không phải là thứ để hiểu mà là thứ để trân trọng và cảm nhận. Cũng như các loại hình nghệ thuật khác, hội họa là lịch sử bằng hình ảnh của loài người. Nhìn vào nó, chúng ta biết được những gì chúng ta đã trải qua và thấy trước được nơi chúng ta đang hướng tới với tư cách là loài thống trị Trái đất.

Hao Quach

Art curator

Art Consulting Asia