50-70-80 Art Exhibition in Saigon

16.06.21 02:50 PM By Quach Vu Hao

Photo: Artwork by artist Le Trieu Hong Linh

HCMC Art Association in 281 Pasteur street, D3.

I arrived at 10:45am. Knowing that there was no opening ceremony due to Covid-19, I was quite surprised to see a fair number of visitors here and there. I remembered the exhibitions in Paris and Berlin… the art lovers coming to galleries out of a need to experience art; not to take selfies… 

The room made an instant impression. It seems that all the painting’s brush strokes were gone but their imprints remained.  The artist's consciousness via the brush was still moving even though the oil paint was still; the brush had stopped as the painter had dropped his hand to let the viewers’ imagination swim in the oceans of countless neurons.

The transparent effect of the paint was like watching an airplane glide through the deep blue sky, the sound of its engines disappearing as its white trail of steam faded in the wind.

The colors have their own nature. When they run out of energy, they still keep talking. The voice of silence and the air-conditioner hum their tunes. 

The painting speaks. It keeps talking and the viewer keeps listening...
some women take selfies, some men huddle with glasses of wine…

A bunch of gathered washers and screws in clear purple made a slight clanking sound. Their metallic luster shimmers amongst silvery lettering with butterflies. 

I remember a trip to Berlin with Mr. Dien to visit the Louvre.  Mona Lisa smiling behind 7cm thick bulletproof glass. Everyone happily took pictures with Her. I heard someone whisper, "Mona Lisa exists, my picture with her exists, and I exist."

When Dien’s painting hung with Picasso's in Paris, it seemed that it was seen by some certain eyes that were dimly aware of the soul’s wounds that had begun to heal. Scratches, dents, and scrapes existed. There were hundreds of artists in the queue at the Dumonteil gallery; who would succeed in painting their karma? 

I focus on a picture…
Rom and Ram were chatting. They quarreled about an old Picasso painting.
Ram told everybody that digital cameras and color printers which were the most talented artists. 
Rom aggressively explained NVN  was used to copy Dong Ho artworks and Japanese paintings. No matter if the great "Painters" are confident, they copy and copy...the illusory writers are proud. With a 100-year tradition of reasoning, a little bit of Western philosophy and a bit of wing noodles (a long monosodium glutamate) to indulge in self-criticism and self-criticism… Oh Tang Thuong Ngau Luc (meaning Mundane and Random Records) transforms the inherent colonial consciousness.  The value of paintings gets determined by the hammer as the art auction bidding floor. Was it a big bang?

Dien painted quite easily. The brush moved as slowly as water waves. Waves transfer energy from here to there but they did not necessarily transfer any mass. It is a form of concentration or so-called mediation. The color lines were stripped as classical music Romance de Amour converted the outer space into a monochrome inner space.  A lone dancer got lost in the bluebell-vine lightning ballroom. 

I smile at the way I could face my true-self and false-self via my inner voice: “You’re never at the end of your journey.” I looked at
the kinetic effects and I laughed at myself again.

In the end, 
there are only a few lines, 
a few lines of left poems.

in transparent colors. 


Author: Artist Tri Rom

Proofreader: Paul Christian - Saigoneer Content Director

50-70-80


triển lãm 281 Pasteur , 


tui tới 10:45am, rải rác đây đó. đinh ninh rằng không lại thành có… như khung cảnh đi xem triển lãm xứ người, họ đi xem vì nhu cầu xem tranh.

ép phê ngay, khi nét không còn, dấu vết của nét vẫn còn. tâm thức của họa sĩ cùng cây cọ vẫn di động dù sơn mực không còn, cọ cũng đã dừng, người vẽ đã buông tay để người xem thả sự tưởng tượng tiếp tục rong chơi trong muôn vàn nơ-ron Cha Mẹ trao cho.


trong suốt như, như chiếc máy bay lướt qua màu xanh thẳm trên cao, âm thanh đã dứt, máy bay đã khuất, màu trắng của hơi nước cùng gió vô tận đang tản dần…


màu cũng vậy, khi nó hết lực, nó vẫn nói, tiếng nói lung linh của tĩnh lặng, của tiếng rì rì máy lạnh.tranh phát tiếng nói, nó cứ nói, người xem cứ nghe…


vài cô gái selfie, vài chàng trai túm tụm với cốc vang…


đám washer bù lon con tán trong suốt, cũng tụ lại và khua nhẹ tiếng lanh canh… ánh kim trên chữ tỏa chút bạc với con ốc cánh chuồn butterfly… 

tui nhớ chuyến đi Berlin với anh Điển, rồi mục kích bảo tàng Lourve. bức tranh chép Mona Lisa cười cà khịa sau lớp kính chống đạn dày 7cm , mọi người hân hoan chụp ảnh cùng nàng. vui tươi cùng sánh bước để chứng thực sự tồn tại của cá nhân. tương tự như 1 tay nào đó khẳng định “ Mona Lisa còn, hình chụp tui với ẻm còn, và tui tồn tại”


khi tranh anh Điển treo với tranh Picasso tại Paris, dường như có những tay nào đó, đã lờ mờ nhận ra những vết thương khởi sự cho quá trình khép miệng. trầy xước, cào cấu, đập dập đập. dễ gì chứ, ngoài cửa gallery Dumonteil có dư cả trăm họa sĩ vẽ cùng style, nhưng bao nhiêu người sẽ thành công trong việc vẽ để tự chứng? ghi và xoá như ổ cứng xoay ngàn tua để cái gì còn sót lại thì cứ sót lại ?

tui chú mục vào tranh… 


Rom và Ram mô tả : cả đám cùng gây sự với bức tranh cũ mèm của Picasso.


Ram nhỏ nhẹ, thời đó, cánh Phục hưng xưa, chép hình phê lòi mắt. rồi thì là mà anh chị Tây ba lô lãng mạn theo viễn chinh qua xứ mình, chỉ dạy vài chút màu sắc lạ lẫm, ráng truyền bá phép tắc của vẽ. 


Rom hùng hổ và quen kiểu giang hồ tứ chiếng xáng ngang: Đàng Ngoài quen chép tranh Đông Hồ và tranh Phù tang, các đại “Hoạ” sĩ lẫy lừng không chút mắc cở bèn hùa copy và chép… các nhà văn huyễn hoặc hãnh diện với truyền thống lý luận 100 năm, gia giảm chút triết học 1% của Tây và chút mì chính cánh ( loại bột ngọt cọng dài ) tha thẩn phê và tự phê… Ô hô tang thương ngẫu lục! canh tân thoáng chốc vẫn không hoán chuyển được tâm thức thuộc địa cố hữu. đẳng cấp tranh phải là tiếng gõ búa của sàn đấu giá 

 

vẽ tranh như anh Điển: dễ ẹt. cứ tuần tự nhi tiến, thả lỏng với chữ “Định”… đều đặn mà lướt không nhanh không chậm. 


nhìn từng tia màu đi như rải ngón classic Carulli , cảm giác như không gian chuyển thành đơn sắc. cảm giác đứng 1 mình lạc lõng trong 1 sàn nhảy đổ đầy dung dịch ánh tím của nước đậu biếc và thoáng chốc : ta tung người để ngắm chính ta…


ta bật cười khẽ khàng: khi ta thấy được cái giả thật của ta, ta tự nhìn ra cái thật giả của người, của những tia nhìn và vung tay cố ý, ta lại bật cười chính ta.


rút cuộc, chỉ còn vài nét , vài dòng thơ còn sót lại…

trong veo.


Tác giả: Nghệ sĩ Trí Ròm

Hiệu đính: Paul Christian - Giám đốc Nội dung Saigoneer